第四章 压寨夫人?

· 作者:林墨言

夜间护眼模式已默认开启 大字号 · 宽行距,适合沉浸式阅读
李浩烦躁地挠了挠头,指节因为用力摁进头皮,渗出几滴冷汗。他前脚刚从乡下收摊回来,那破庙里捡的玩意儿还在他怀里揣着呢,邪门得很。那是一块巴掌大的黑曜石,入手冰凉,上面刻着几道扭曲的纹路,像是某种鬼画符。 đúng lúc đó, cửa phòng được bật ra và một bóng hình nữ tính bước vào. Mặc dù ánh sáng yếu ớt của đèn bàn không đủ chiếu rọi, nhưng Lǐ Hàò vẫn có thể nhận ra người phụ nữ này. Đó là Nữ A, người được ông giao nhiệm vụ trông coi cửa hàng vào buổi tối. Nhưng bây giờ, vẻ mặt của bà lại hoàn toàn khác đi, đôi mắt to tròn, hơi hoảng hốt và một chút gì đó ngạc nhiên. "Lão nhân, ông ở đây à?" Giọng nói của Nữ A vang lên, hơi run run. Lǐ Hàò ngẩng đầu nhìn bà, ánh mắt xoáy qua từng chi tiết trên gương mặt Nữ A. Vẻ ngoài của bà lúc này không giống với hình ảnh bình thường của người phụ nữ ở làng quê. Bà mặc một bộ trang phục màu đỏ, khắc ấn hoa văn vươn lên, trông rất trang trọng. Vẫn giữ nguyên phong thái của người thợ mộc mộc mạc, bà mang theo một chiếc gùi trên vai. Ánh mắt của bà nhìn Lǐ Hàò như đang nhìn một thứ gì đó rất lạ. "À, tôi đang ở đây đấy," Lǐ Hàò đáp, giao cho Nữ A một cái nhìn lạnh lùng, "Vậy thì, bà có chuyện gì đấy?"